LU VA NGO KHONG

  -  

Phật sống Linh Sơn lọ yêu cầu cầuLinh Sơn tại tâm có xa như thế nào. Ai người nào cũng gồm Linh Sơn thápChân tháp tu hành giỏi biết bao!

Sau hành trình thỉnh gớm cực khổ trùng trùng, thầy trò Đường Tăng sau cuối cũng tới được Linh Sơn, bái con kiến Phật Tổ. Trong tư môn đồ của pháp môn sư Huyền Trang, chỉ 1 mình Tôn Ngộ Không là bệnh đắc trái vị Phật, được Như Lai phong chức Đấu Chiến Thắng Phật. Có fan nói đó là do Ngộ Không dọc đường trừ yêu diệt quái ác bao gồm công lớn nhất, âu cũng là một phương thơm diện. Bên cạnh đó, trái vị đắc được duy nhất thiết yêu cầu tương tự với cảnh giới tâm tính của bạn tu luyện, tcõi âm cao từng nào thì quả vị lớn từng ấy. Quý khách hàng gọi thương yêu Tây du ký* đã khi nào từ hỏi, cảnh giới nhưng mà Tôn Ngộ Không tu cho tới trước thời điểm ngày viên mãn là thế nào chăng?

Tôn Ngộ Không vốn là nhỏ khỉ đá trời sinh, dung nạp tinch hoa của nhật nguyệt, phiên bản tính linc thông, căn nguyên ngộ tính đầy đủ giỏi. Lênh đênh biển cả lớn tra cứu Đạo, vào thời gian gặp mặt Bồ Đề Tổ Sư thì Ngộ Không cực kì thuần phác hoạ lương thiện: “Người ta mắng nhỏ, bé cũng ko giận: tiến công nhỏ, con cũng ko tức, chỉ lạy chúng ta cơ mà thôi, cả đời bé không có tính”. Vì cầm cố, Ngộ Không được Tổ Sư chân truyền yếu hèn quyết tu Đạo, học tập được phxay ngôi trường sinc, lại nối liền 72 phnghiền đổi thay hoá. Tuy nhiên, chỉ một trọng tâm đắc ý hiển thị trước mặt đồng minh cũng đủ khiến cho Ngộ Không bị sư phú đuổi khỏi sư môn, trnghỉ ngơi về núi Hoa Quả. Bấy tiếng, không còn ai kiềm thúc, trung tâm sang chảnh dữ dằn của Ngộ Không càng ngày càng bành trướng, “quan tiền phong Bật Mã còn chê nhỏ dại, tên thường gọi Tề Thiên dạ chẳng yên”. Sau thuộc, Tề Thiên Đại Thánh đại náo thiên cung, bị Phật Tổ Nhỏng Lai cần sử dụng thần lực đè cổ bên dưới núi Ngũ Hành, 500 năm đói ăn viên Fe, khát uống rỉ đồng, chờ đón tín đồ đi mang gớm.

Bạn đang xem: Lu va ngo khong

Bạn vẫn xem: Tây du ký: tôn ngộ không sợ bị tiêu diệt do điều này


*

cũng có thể nói, Tôn Ngộ Không bởi trời đất hoá dục cơ mà thành đề nghị bản tính bđộ ẩm sinc là khôn cùng tinh khiết. Vì ko đứng vững tcõi âm đề nghị Ngộ Không bắt đầu ngày càng sa đọa đổi thay hóa học, thời điểm bị Như Lai trừng pphân tử thì không có gì hơn gì một hồ ly tinh. Hành trình đi Tây Trúc thỉnh gớm, phò tá bảo hộ Đường Tăng đó là hành trình dài tu luyện, làm phản bổn quy chân của Tôn Ngộ Không. Những ma nạn gặp nên trên phố đi được Thần Phật an bài xích nhằm Mỹ hầu vương vãi bài trừ ma tính, bồi đắp Phật tính. Kể trường đoản cú hồi thiết bị 14 “Lòng vượn theo đường chủ yếu, Sáu giặc mất tích hơi”, Lúc Tôn Ngộ Không gặp mặt được sư prúc Đường Tăng, ta có thể thấy một Tề Thiên Đại Thánh trải qua từng bước một từng bước nhẫn nhục nhưng mà thuần hoá phiên bản thân. Tới trước ngày bái con kiến Nlỗi Lai, Tôn Ngộ Không đích thực đã đạt tới một chình họa giới phi phàm, bay tục.

Nhìn lại hành trình dài tu luyện của Tôn Ngộ Không, hầu như ngày đầu mới theo Đường Tăng, Hành Giả về cơ bạn dạng là cần yếu nhịn dù cho là chút oan ức nhỏ dại. Giết sáu tên cướp bị sư prúc trách rưới mắng, một cân nặng đẩu vân là về địa điểm Đông Hải Long Vương. Bị chụp vòng klặng cô, đã toan cho tới Nam Hải “nện” mang lại Quan Âm một trận. Từ Lúc team vòng klặng cô, Tôn Ngộ Không mới thành tâm thực dạ bảo lãnh Đường Tăng, dọc đường xông pha gian nguy, bao phen cứu thầy. Nhưng ma nàn thì vô kể nhưng mức độ tín đồ hạn chế, hồ ly giảo hoạt cơ mà Đường Tăng đôi mắt giết thịt nkhiến thơ, đã bao lần Tôn Ngộ Không đề xuất nhỏ tuổi lệ xót xa mang lại số kiếp khó khăn, tốt dằn lòng vị chịu điều oan ức.

Ví nhỏng sinh hoạt hồi 27 “Thây ma ba lượt trêu Tam Tạng, Đường Tăng giận xua đuổi Mỹ Hầu vương”, Đường Tăng trúng kế Bạch Cốt Tinh cần cho rằng Ngộ Không thân quen thói hành hung, thịt ba mạng tín đồ lương thiện tại. Một dạ cứu vãn thầy nhưng mà bị hiểu nhầm diếc móc, xua nhỏng xua đuổi tà, Ngộ Không chua xót núm nào, ai ai cũng tiện lợi hiểu được. Lần thứ ba bị sư prúc xua đuổi, Ngộ Không nói: “Sư phú mắng oan con rồi. Rõ ràng nó là nhỏ yêu quái, rắp chổ chính giữa làm sợ thầy, bé đánh bị tiêu diệt nó, góp thầy trừ họa, mà thầy không nhận biết, lại tin thằng ngốc gièm pha trộn, mấy lần đuổi con. Người ta thường nói: “Sự bất quá tam”, con nhưng ko đi, bởi thế hạng hạ lưu băn khoăn mắc cỡ. Thôi, nhỏ đi đây, đi đây! Đi cũng khá được thôi, chỉ e sư phú không có thủ hạ giỏi”. Đó là chổ chính giữa trạng bất bình uất ức xen lẫn từ ái, đau khổ.

Hagiống hệt như sống hồi 65 “Yêu ma bày đặt Lôi Âm đưa, Thầy trò những chạm mặt ách nàn to”, lúc chứng kiến sư phú, những sư đệ cùng thiên thần bị yêu quái bắt lại, Tôn Ngộ Không sẽ “nghiến răng căm giận, nước đôi mắt lã chã ghi nhớ thương thơm Đường Tăng, đoạn lại ngửa khía cạnh lên chầu trời, cất giờ đồng hồ khóc thất thanh ai oán: Sư phụ ơi, sư phú chế tạo ra nghiệp truân chăm trường đoản cú đời kiếp như thế nào, mà lại kiếp này mỗi bước đi phần đông chạm chán yêu thương tinh? Hoạn nạn này khó thoát thừa, biết làm cho cố làm sao bây giờ?”.

Trong khó khăn kiếp nàn, nghỉ ngơi bước con đường thuộc tưởng như không có gì mong muốn, bé bạn nặng nề tránh khỏi té lòng như vậy. Thậm chí, nghỉ ngơi hồi 77 “Yêu ma lừa phiên bản tính, Nhất thể bái chân như”, khi gặp bắt buộc đối thủ thừa gian manh quỷ quyệt, Tôn Ngộ Không đau đớn đau tmùi hương tới nỗi oán trách Phật Tổ: “Việc này là đức Phật Nlỗi Lai ngơi nghỉ cõi cực lạc, vì chưng thư thả chẳng tất cả việc gì nhưng có tác dụng, new viết ra bộ kinh Tam Tạng phía trên mà! Nếu đức Phật tất cả lòng khuyến thiện nay, thì đúng ra cần đưa lịch sự pmùi hương Đông, lại ko lưu truyền muôn thusinh hoạt sao? Đằng này không Chịu gửi lịch sự, lại bắt bầy ta cần cho đem, gồm biết đâu riêng gì vất vả khó khăn trèo đèo lội suối nhằm rồi tới đây bỏ mạng!”.

Thế rồi mỗi một bước đường trải qua, càng sau đây Tôn Ngộ Không càng kiên định, tự bi, nhưng đỉnh cao có lẽ rằng là ngơi nghỉ ma nạn xẩy ra ngay trước lúc thầy trò cho tới núi Linh Thứu. Cthị xã là đoàn thỉnh gớm tiếp cận lấp Đồng Đài huyện Địa Linh, được gia đình Khấu viên ngoại cúng nhịn nhường trọng hậu trong cả nửa tháng trời, nạm bà còn nải nỉ thầy trò sinh sống lại thêm nhằm mình được hiến cgiỏi thêm nửa mon nữa mang đến tăng phần công đức. Tam Tạng run sợ cầu khiếp đề nghị cố định phủ nhận. Khấu viên nước ngoài giữ Đường Tăng ko nổi đành mngơi nghỉ hội giã từ, tống biệt linch đình. Chẳng may, tối ấy một toán thù cướp nổi lòng tsay đắm, vào nhà bọn họ Khấu giết mổ bạn chiếm của. Cụ bà nghĩ về giận thầy trò Đường Tăng không sở hữu và nhận sự cúng dưng cơm trắng ctuyệt của chính mình, rồi bởi vì tống tiễn linc đình bắt buộc new đề xuất nông nỗi, bèn sinh lòng ân oán giận, đệ đơn vu cáo mấy thầy trò là nguyên nhân. Rủi cố, thầy trò Đường Tăng trên tuyến đường gặp gỡ đúng bầy chiếm này, Đại Thánh trổ thần uy mang lại số rubi bạc giúp đơn vị bọn họ Khấu, còn đồng chí cướp bỏ chạy túa thân. Đang trê tuyến phố lấy số đá quý bạc trả lại nhà Khấu viên nước ngoài thì mấy thầy trò bị quan tiền quân bắt được.

Xem thêm: Đo Tim Thai Để Làm Gì - Đo Tim Thai Trong Quá Trình Chuyển Dạ

Tây du ký hồi thứ 97 “Vàng mang trả khiến thành tai ương, Thánh hiện nay hồn cứu bay cao tăng” bao gồm viết:

“Vừa chấm dứt lời quan lại quân sẽ ùa tới trước phương diện, dàn thành vòng tròn vây chặt bốn thầy trò, quát:

– Lũ hòa thượng này tốt nhỉ! Đã ăn cướp của nả đơn vị fan lại còn nghênh ngang sinh hoạt đây!

Đoạn xông vào lôi Đường Tăng xuống ngựa, đem thừng trói nghiến lại, kế tiếp cũng trói luôn luôn cả lũ Hành Giả xỏ vào đòn khênh, cđọng nhị tín đồ khiêng một, dắt ngựa gánh đồ gia dụng về trực tiếp tủ thành. Chỉ thấy:

Đường Tam Tạng, run nlỗi cầy sấy, nước đôi mắt nghứa hẹn ngàoTrư Bát Giới, càu công ty cằn nhằn, trong trái tim oán thù thán. Sa Hòa Thượng, bi thiết như chấu cắm, lưu ý đến miên man.Còn Tôn Ngộ Không, cười khành khạch, ao ước khoe âm mưu.

Quan quân xúm vào khênh đi, chẳng mấy chốc vẫn về tới che thành, giải hết cả lên công con đường báo bẩm:

Quan máy sử ngồi ngay lập tức ngắn thân công con đường, ủy lạo binh sĩ, kiểm lại tang đồ vật, mang lại Call công ty bọn họ Khấu cho tới dìm, lại cho giải lũ Tam Tạng vào shình ảnh con đường hỏi tội:

– Bọn hòa thượng này mồm kêu là tự phương thơm Đông hun hút tới, quý phái phương Tây bái Phật cầu ghê, hóa ra là 1 trong những lũ cướp bày đưa ra vậy nhằm dò hỏi đường đi lối lại vào nhà fan ta rồi trộm cướp của cải!

Tam Tạng thưa:

– Xin đại nhân mang lại được nói: Bần tăng thực không hẳn là chiếm, không đủ can đảm gian sảo điều gì. Trong người hiện tại có tờ điệp vnạp năng lượng đại nhân hoàn toàn có thể soi xét. Chỉ nhân bên Khấu viên nước ngoài hiến trai Shop chúng tôi nửa tháng, tình yêu sâu nặng, dọc mặt đường gặp mặt lũ cướp, chúng tôi rước lại được số của nả bọn chúng cướp được ở trong nhà họ Khấu, định quay trở về mang trả bên họ Khấu để báo ơn, không ngờ chạm chán quân lính vây bắt đến là người giật. Thực tình Shop chúng tôi chưa phải là người giật, hy vọng xin đại nhân xét kỹ.

Quan đồ vật sử nói:

– Bọn những ngươi bị quan quân bắt được, lại khéo nói là báo đáp. Nếu sẽ dọc đường chạm chán chiếm, vì sao ko bắt ngay lập tức đem đàn bọn chúng, vừa bsăng báo ân nhân thể, vì sao lại trơ tráo chỉ có bốn bạn bầy các ngươi? Các ngươi coi, Khấu Lương đệ solo kiện, viết rõ tên những ngươi, các ngươi còn dám chối hận biện hộ gì nữa!

Tam Tạng nghe kết thúc, không giống nào sấm đánh mang tai, hồn vẹo vọ phách tán, chứa giờ gọi:

– Ngộ Không, sao bé ko thanh hao minc đi!

Hành Giả nói:

– Tang đồ dùng rõ ràng ràng, còn thanh minc gì nữa!”.

Thật trúc vị! Lần này cũng chính là có tác dụng ơn mắc ân oán, bị trói bị phạm nhân, cầm cơ mà Tôn Ngộ Không lại “cười khành khạch”, chẳng mảy may lo lắng, bị hiểu nhầm cũng chẳng bi đát phân tích và lý giải thanh minc. Đoạn thơ miêu tả thể hiện thái độ của bốn thầy trò Lúc bị quan lại quân bắt trói là tranh ảnh trái chiều thân một Đường Tăng run sợ, một Bát Giới oán thù trách rưới, một Sa Tăng lo buồn, với cùng 1 Ngộ Không háo hức. Vì sao Tôn Ngộ Không lại vui nhỉ? Tây du ký, hồi 97 viết:

“Vào khoảng chừng canh tư tía khắc, Hành Giả thấy bao quanh yên ắng, số đông tín đồ sẽ ngủ say, bèn suy nghĩ thầm:

– Sư prúc số đề xuất chịu tai nạn ngoài ý muốn ngồi tầy đêm nay. Lão Tôn không msinh sống mồm thanh khô minc, không thi thố pháp lực, cũng chỉ vì vậy. Bây giờ đồng hồ vẫn là canh tứ, tai nạn sắp tới qua khỏi, ta bắt buộc đi sẵn sàng trước, đợi ttránh sáng, thoát khỏi bên lao”.

Xem thêm: Top 20+ Tựa Game Online Đông Người Chơi Nhất Hiện Nay 2021, Top 10 Game Online Nhiều Người Chơi Nhất Hiện Nay

Thì ra, kia là vì Tôn Ngộ Không đã nhìn thấu sự an bài xích của Thần Phật. Phải ngồi tội phạm làm việc tủ Đồng Đài quả thật chính là ma nàn vật dụng bảy mươi chín ghi trong cuốn sổ của Bồ Tát (hai nạn còn sót lại là: thoát tnhị bến Lăng Vân với bị rùa lật rơi sông Thông Thiên). Con bạn Khi rơi vào hoàn cảnh khổ nạn thường bị xúc cảm dày vò, như thế nào sợ hãi bi hùng thương, làm sao giận dỗi oán thán. Nhưng vào bé đôi mắt của Thần Phật, ma nàn chính là góc cửa giúp tín đồ tu luyện tiến về như ý, là cơ hội xuất sắc nhằm người tu luyện tiêu trừ tội nghiệp cùng ma tính, là thực trạng thiết kế xây dựng uy đức của đấng giác ngộ sau này. Tôn Ngộ Không bây giờ đây đã mất là một trong Tề Thiên Đại Thánh hung hăng chẳng chịu được nổi một điều oan ức nhỏ tuổi, cũng không hề là một trong Mỹ hầu vương vãi tiện lợi rơi lệ bởi số kiếp gian nan. Đến bước này, Tôn Ngộ Không đích thực đã “ngộ không”, ngộ ra chỉ việc bình thản đối diện với ma nạn, lòng không gợn nhân chổ chính giữa chấp trước, thì nhất mực quá qua.