Đừng bỏ em một mình

  -  

Nhạc sĩ Phạm Duy có rất nhiều ca khúc được sáng tác dựa trên thơ của thi sĩ Minh Đức Hoài Trinh trong đó tiêu biểu như 2 ca khúc Kiếp Nào Có Yêu Nhau và Đừng Bỏ Em Một Mình. Sinh lão вệин тử là lẽ đương nhiên mà không ai có thể tránh khỏi nhưng ai cũng sợ, sợ một ngày mình không còn trên cõi đời và thi sĩ cũng không ngoại lệ. Bà thể hiện nỗi sợ, sợ cô đơn, sợ cái cнếт trong bài thơ Đừng Bỏ Em Một Mình.

Bạn đang xem: đừng bỏ em một mình

*
*

“Gạo trắng trăng thanh” – Nhạc khúc về một miền quê thanh bình trong tiếng hò giã gạo dưới ánh trăng tà


*

“Duyên Quê” (Hoàng Thi Thơ) – Mộng ước tình yêu nở rộ trên miền quê thanh bình, ngọt hơn mơ, đẹp hơn thơ


*

Cùng đắm chìm trong không khí vui tươi của một đám cưới miền quê qua nhạc khúc “Đưa em qua cánh đồng vàng” (Hoàng Thi Thơ)


*

“Bài Thơ Cuối Cùng” (Hoàng Thi Thơ) – Gửi tặng em đôi dòng thơ cuối, để mai này chẳng còn thương đau


Đừng bỏ em một mìnhCho côn trùng rúc rỉaCỏ dại phủ mộ trinhCho bão tố bấp bênh


Đừng bỏ em một mìnhMôi vệ thần không linhTiếng thời gian rền rĩĐường nghĩa trang gập ghềnh

Những lời thơ bi ai có phần rùng rợn và đαυ thương trong bài thơ Đừng bỏ em một mình lời thơ của một người phụ nữ đã cнếт nhưng còn lưu luyến nhân dan, lưu luyến tình yêu, người thương trên cõi đời. Bài thơ được Nhạc Sĩ Phạm Duy phổ nhạc lên thành bài hát cùng tên. Với những nốt nhạc buồn thương, ai oán cộng thêm lời bài hát khiến bài thơ đã có phần đαυ thương, cô đơn ai oán còn thêm phần đαυ thương hơn nữa.

“Đừng bỏ em một mìnhĐừng bỏ em một mìnhĐường về nghĩa trang mông mênhĐừng bỏ em

Đừng bỏ em một mìnhĐừng bỏ em một mìnhĐường về nghĩa trang lênh đênhĐừng bỏ em

Đừng bỏ em một mìnhĐừng bỏ em một mìnhCùng một lũ côn trùngRỉa rúc thân mình.”

*
*
*
*

Chết khi còn mang cái nết trong sạch nên tự ví mình là mồ trinh. Lạc, “chênh vênh” giữa đôi bờ của đất trời vạn vật, của tình yêu vô vọng kiếp này, cô chẳng khát gì hơn ngoài “cỏ xanh” – đợi chờ để được siêu thoát, để được yêu thêm lần nữa. Nhưng đợi đến bao giờ, hay sẽ sợ người thương rời bỏ đến “vài ngàn đời” cùng tâm tư bỏ ngỏ “ai mái tóc còn xanh”? Cũng có thể đó là ước muốn của cô về một tình yêu sống mãi cùng thời gian. Thứ tình diết da, đằng đẵng nhưng cũng là đọa đày, quên không được thì cứ mang qua cùng đời người, kiếp số.

Xem thêm: Game Ben 10 Cậu Bé Anh Hùng, Game Tính Điểm, Ben 10: Ultimate Alien

Cái hay toàn vẹn của bài ca chỉ đến khi người nghệ sĩ ngân nga hai đoạn cuối này. Trước đó chỉ là hoang mang của cô gái về bản thân hiện tại, về nơi chốn mình bị rơi vào. Trước đó chỉ là những níu kéo, cưỡng cầu, xót xa cùng cực đến độ thấm đẫm cả khí trời bằng nỗi u hoài tình yêu. Nhưng đαυ thương mãi rồi sẽ có ngày hóa thành thù hận, ở trong bóng tối mãi sẽ chẳng biết có ánh sáng ở đời. Thế nên khoảnh khắc linh hồn biết mong sự giải thoát cũng là lúc hy vọng được thắp lên dẫu rằng nỗi sợ bị lãng quên vẫn níu chặt.

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Sử Dụng Đồ Chơi Tình Dục Từ A M, Nữ, Hướng Dẫn Cách Sử Dụng Đồ Chơi Tình Dục Từ A

Song chẳng rõ liệu linh hồn thiếu nữ này có thoát được hay chỉ mãi ôm nỗi sầu mênh mông. Vì lẽ tình yêu thay vì trao đi nhận lại, lan tỏa nồng ấm, mãnh liệt nay lại nắm trọn riêng mình sẽ chỉ đi vào bế tắc, sẽ chẳng khác nào độc dược đầu độc, nguyền rủa tâm hồn. Và vì chấp niệm, không buông bỏ được, để rồi mang khát khao sở hữu của linh hồn người nữ, ca khúc này của Phạm Duy chỉ nên được nghe với tâm thế “đồng thinh tương ứng, đồng khí tương cầu” trong khoảnh khắc. Đừng bám víu vào hòng giải tỏa, giải thoát khỏi bất mãn – yêu và hận, hay chứng minh về một tình yêu say mê vượt giới hạn không gian thời gian vì bản thân bài hát này chẳng qua cũng chỉ là lời ca cất lên trong đêm tối, chưa vươn tới được ánh sáng.