Bản giao kèo định mệnh

  -  
- Hồ - Tuyết - Tử ... Đây là lần thứ bao nhiêu em đi học muộn rồi ? _ Tiếng ông thầy dạy Toán của khối B gầm lên khiến cho cả khối một phen gà bay chó chạy nhốn nháo như sắp có bão đổ bộ, còn cái đứa gây ra đại cục hỗn loạn như vậy không biết ý tứ còn hồn nhiên đứng ở cửa ngáp ngắn ngáp dài, mắt lim dim như chưa tỉnh ngủ trên khóe miệng thì vẫn còn dính ít bột màu trắng của kem đánh răng chắc hẳn sáng ra rửa mặt mà không soi gương, vâng không ai khác chính là học sinh ưu tú của 11B6 Hồ Tuyết Tử với thành tích đi học muộn đáng nể 6/7 ngày đi học muộn, liên tiếp được nêu danh trong bảng học sinh " xuất sắc " của khối B, thành công chọc giận cô giáo dạy văn khiến cô xin chuyển công tác ngay ngày đầu đi dạy. Quả là nhân vật xuất chúng có một không hai.- Dạ, thưa thầy em đi học muộn _ Sau khi tiếp nhận chiêu sư tử gầm của ông thầy "kính yêu" lúc này Tuyết Tử mới có dấu hiệu tỉnh ngủ, đứng thẳng người, miệng cười tươi rói, cố ý giả bộ học sinh ngoan ngoãn mong làm mủi lòng ông ấy.Gì chứ cãi nhau với ai cũng được trừ ông này, có cãi cũng không thắng nổi ông ấy đâu nên tốt nhất là im lặng nghe ông ấy chửi còn hơn tốn hơi biện minh với ông ấy, sáng ra chưa có ăn gì giờ cãi lộn với ông ấy có mà tôi kiệt sức mất.Cơ mà hình như đã quá quen với chiêu này ông thầy không chút biến sắc tiếp tục tra hỏi nguyên nhân vì sao đi học trễ của tôi.- Tuần này đi học trễ 6 buổi rồi, bao giờ em mới chịu đi học đúng giờ vậy ? - Nốt lần này nha thầy _ Tôi cố năn nỉ ổng mong ông thấy tội nghiệp mà tha cho, nếu việc này đến tai ba tôi thì tôi toi đời.- Không có xin xỏ gì hết lần nào em cũng vậy vẫn chứng nào tật đấy, hôm nay hiệu trưởng có tới trường ... vậy thì cuối giờ hôm nay theo tôi đi gặp hiệu trưởng còn giờ thì về chỗ ngồi yên cho tôi _ Nói xong ông quay lại phía bục giảng tiếp tục bài học mặc kệ tôi đứng hóa đá ở cửa lớp.Hiệu trưởng ổng vừa nói hiệu trưởng đúng không, cái người tôi không muốn tiếp xúc nhất trong cái trường này bây giờ phải lết mông đi gặp ổng à, có đánh chết tôi cũng không đi.- Thầy ơi, tha cho em lần này nha thầy, đừng lôi em lên phòng hiệu trưởng _ Tôi cố sức năn nỉ ổng còn tạo thêm hiệu ứng mắt long lanh như sắp khóc đến nơi mong ông ấy động lòng mà tha cho.- Không nói nhiều, em đang gây mất thời gian của tôi đấy mau vào học đi _ Cho dù có năn nỉ thế nào thì kết quả vẫn vậy thôi, tôi đau xót chấp nhận sự thật rằng mình sẽ phải đi gặp hiệu trưởng ác ma kia.- Dạ, thưa thầy _ Tôi lủi thủi đi về chỗ của mình ở cuối lớp chưa kịp đặt mông xuống ghế đã có đứa quay qua châm chọc rồi.- Chúc mừng nha được đi uống trà với hiệu trưởng rồi ! _ Con bạn thân của tôi quay xuống chỗ tôi nhe răng ra cười nói cơ mà càng nhìn cái bản mặt của nó khiến tôi càng ngứa mắt không chịu được.- Im đi, tao giết mày giờ _ Bực bội tôi hét lên khiến cả lớp quay qua nhìn tôi với ánh mắt nhìn sinh vật lạ và trong đó có cả ông thầy của tôi.- Trật tự, Tuyết Tử đã đi học muộn còn làm ồn trong giờ của tôi hả ? _ Tiếng ông thầy oang oang lên lần này thì xác định rồi.- Không có, em không có làm ồn tại Tử Nguyệt trêu em trước _ Tôi cố giải thích nhưng mà trong mắt ổng Tử Nguyệt là học sinh ưu tú của lớp tất nhiên ổng ấy sẽ không ngần ngại bênh vực nó chĩa mũi lao vào tôi.- Im lặng cho tôi, đừng tưởng tôi không biết em đang nghĩ gì tôi biết hết đấy_ Ổng nói rồi quay đi chỗ khác để lại một đống oan tình trên đầu tôi.- He he cho mày chết _ Tử Nguyệt cười đểu tôi, con bitch này tôi thề thù này không trả tôi không làm người chỉ làm cún.Quăng cho nó ánh mắt như muốn thiêu rụi cả thế giới tôi an phận ngồi nghĩ chiêu để lát đối phó với hiệu trưởng....Reng reng, tiếng chuông báo hết giờ vang lên cũng là lúc tôi phải theo ông thầy chủ nghiệm đi gặp đại ma vương, người có thể bóp nát số phận của người khác nếu chẳng may kí kết giao kèo với ổng, tốt nhất nên đề phòng.Con đường đi từ lớp tôi đến phòng hiệu trưởng sao thật ngắn, chưa tới mười phút đã thấy tấm biển to đùng ghi chữ hiệu trưởng đập vào mắt rồi.Cốc cốc, ông thầy của tôi đi đến trước cửa phòng khoan thai gõ lên mặt gỗ phẳng lì rồi bước vào không quên kéo tôi theo.- Xin lỗi đã phiền thầy tôi có chuyện muốn thầy giải quyết _ Đi đến trước mặt người đàn ông đang cặm cụi kí hàng tá giấy tờ trên bàn, thầy chủ nghiệm của tôi khép nép nói, cái bộ dáng ghê ghớm thường ngày của ổng bay đi đâu hết rồi.- À, mời thầy ngồi, mang cho tôi hai tách trà vào đây _ Ngẩng mặt lên nhìn hiệu trưởng hơi nhíu mày rồi yêu cầu cho cô thư ký mang trà lên còn mình thì nhấc mông khỏi cái ghế đứng dậy vươn vai lắc cổ đi đến chiếc bàn giữa phòng ngồi xuống.- Tôi đến để báo cáo với thầy chuyện của em học sinh kia _ Thầy của tôi vừa nói ổng vừa liếc liếc mắt ra chỗ tôi.Nhìn theo ánh mắt của thầy dạy Toán, hiệu trưởng bây giờ mới phát hiện còn một sinh linh bé bỏng tội nghiệp nữa đang đứng ở góc phòng e ấp đứng sau chậu cây cảnh được chăm sóc đặc biệt trong phòng kính, bất ngờ hơn khi xác nhận được sinh linh bị báo cáo vi phạm pháp luật đó là tôi, thu lại vẻ mặt bất ngờ hiếm có thay vào đó là một nụ cười nửa miệng châm chọc thầy hiệu trưởng khoan thai ngồi chỉnh lại chiếc cà vạt trên cổ mắt vẫn phóng tia lửa điện tới chỗ tôi. Tôi thề nếu ổng mà không phải người thân của tôi thì nãy giờ cái mặt ổng đã bị đập tan nát ra rồi, càng nhìn càng thấy đểu.Cứ thế tôi và hiệu trưởng âm thầm đấu sóng điện ngầm với nhau, bốn mắt nhìn nhau không thèm chớp mi. Vừa lúc đó chị thư kí kia lon ton mang hai tách trà xanh vào phòng cắt đứt "ánh mắt đưa tình" của hiệu trưởng với tôi, nhận thấy không khí quỷ dị lởn vởn trong phòng chị thư kí hiểu ý nhanh tay đặt trà xuống bàn rồi vọt lẹ ra ngoài kẻo mất mạng như chơi.- Em học sinh này đã gây ra phiền phức gì à ? _ Hiệu trưởng tận tình hỏi han tội trạng của tôi làm tôi bị rùng mình một trận, không dám hó hé gì chỉ dám đứng yên nghe hai người đó "tâm sự" với nhau.- Vâng đây là Hồ Tuyết Tử học sinh lớp tôi, em ấy mắc khá nhiều lỗi và vi phạm nội quy của C&D cụ thể là nhiều lần đi học muộn, ngủ gật trong giờ, gây mất trật tự lớp, đọc truyện trong giờ học liên tiếp được điểm kém trong các bài kiểm tra và còn một tá những tội lặt vặt khác.Vừa nói ổng vừa đẩy quyển nhật kí của ổng cho hiệu trưởng xem như bằng chứng, chứng minh cho những tội trạng của tôi mặc dù ổng đã ném thêm cả tấn mắm muối vào.- Ồ, vậy thầy muốn tôi làm gì đây ? _ Hiệu trưởng tiếp nhận cuốn sổ vừa nhâm nhi tách trà vừa giở ra xem xét nội dung bên trong một cách cẩn thận.- Tôi muốn chuyển học sinh này sang lớp khác _ Thầy của tôi không ngần ngại đuổi tôi ra khỏi lớp của ổng, sao ông lại không nghĩ đến cảm giác của tôi chứ?- Thầy à !!!!! _ Tôi ré lên phản đối quyết định của ổng nhưng mà hình như lời của tôi hình như không có hiệu lực mấy ấy nhỉ, chả thấy ai quan tâm gì cả.- Chuyện này...


Bạn đang xem: Bản giao kèo định mệnh


Xem thêm: Gần Sân Bay Tân Sơn Nhất Có Gì Chơi, Quán Ăn Gì Gần Sân Bay Tân Sơn Nhất



Xem thêm: 7+ Cách Phối Đồ Với Quần Jean Lửng Mặc Với Áo Gì Ăn Ý Hơn Cả Mong Đợi

Thầy cứ về trước đi, tôi sẽ xem xét đề xuất của thầy còn em kia ở lại với tôi _ Xoa cằm nghĩ ngợi hiệu trưởng bèn dùng đến chiêu đuổi khách.- Tôi thật sự không dạy nổi học sinh này nữa xin thầy chuyển em ấy sang một lớp nào khác trong khối để em ấy có thể học tốt hơn _ Ông thầy của tôi hình như rất quyết tâm với ý định đá tôi đi thì phải.- Thầy không nghe thấy tôi nói gì sao, tôi nói sẽ giải quyết chuyện này, nếu thầy còn chần chừ ở đây nữa tôi không đảm bảo sẽ không kí vào đơn nghỉ việc của thầy đâu _ Hiệu trưởng ra oai, chết thầy đi không nghe lời hiệu trưởng này đây là trường tư không phải trường công, ngôi trường này do hiệu trưởng xây nên cứ thử cãi lời hiệu trưởng đi xem thầy có bị cho về vườn chăn gà không.- Vậy tôi xin nhờ thầy _ Ông thầy của tôi quả là một người rất thức thời liền đứng dậy xách cặp ra khỏi phòng trước khi đi còn không quên nhìn tôi, ánh mắt như muốn nói với tôi " chuẩn bị đối diện với mãnh thú thật sự đi" đúng là đồ trẻ con.- Học sinh Hồ Tuyết Tử em có ý kiến gì với những lời thầy chủ nghiệm của em vừa nói không ? _ Hiệu trưởng vừa nhâm nhi trà vừa hỏi.- Ba à ! Chộ ôi ba con sao hôm nay đẹp trai thế, nhìn vào cứ tưởng ba mới 20 tuổi thôi đấy, ba đại nhân đại lượng đừng nói với mẹ nha, nha nha_Sau khi xác nhận chỉ còn tôi với hiệu trưởng trong phòng tôi lao vào cố sức đấm lưng bóp vai cho ông miệng không ngừng nịnh hot ổng.Thực ra hiệu trưởng là ba tôi và trong trường cũng không ai biết về mối quan hệ của chúng tôi chỉ có Tử Nguyệt biết, bởi vậy nếu biết tôi là con gái hiệu trưởng có cho tiền thì ông thầy của tôi cũng không dám đi tố giác tội trạng của tôi đâu.- Định bịt miệng ta thế nào đây ? Ta không làm việc không công đâ u_Thủ đoạn, thủ đoạn a dám uy hiếp cả con gái mình có người cha nào như thế không?- Ba muốn kí giao kèo ? _ Rốt cục lại phải đi đáp ứng điều kiện của ba tôi rồi, tôi thề cứ thử để ông ấy nắm điểm yếu xem đảm bảo sẽ bị ổng hành hạ tới chết.- Đi xem mắt.- Không _ tôi thẳng thắn từ chối điều kiện ba tôi đưa ra, tôi vẫn chưa muốn lấy chồng đâu, yêu sớm làm gì vừa tốn tiền vừa tốn thời gian mà lại còn rất phiền phức nữa. Yêu là một loại hình thức giết thời gian cho đỡ chán của nhân loại.- Con chưa nhìn hình cậu ta thôi, một người rất đẹp trai lại còn tài giỏi nữa cậu ta còn...- Không là không, con nói không thích.- Con không có quyền từ chối, mai cậu ấy sẽ lên máy bay đi tới đây và sẽ sống ở nhà mình trong thời gian trước khi hai đứa đính hôn.- Ai nói con đồng ý kết hôn với hắn chứ, con còn không biết mặt hắn nữa đấy ba.- Mọi chuyện đã được xắp xếp hết rồi, mau kí vào đi _ Ba tôi ném ra tờ giấy đã được soạn sẵn bảo tôi kí vào. Này không phải ổng đã gài tôi cái vụ này chứ.- Không kí, con không đồng ý.- Alô, em à ... _ quay đi quay lại ba tôi đã cầm điện thoại lên gọi điện cho mẹ tôi, đồ ác phụ nhá ngay cả con gái cũng không tha, còn dám lấy mẹ ra uy hiếp tôi.- Con kí con kí được chưa, nhưng nói trước nếu hắn mà chết bất ngờ thì không phải lỗi của con đâu đấy _ Vội vàng giật điện thoại của ba tắt máy đi tôi hét lên giật lấy tờ giấy cùng cây bút kí cái tên ba má đã mất chín tháng mười ngày tốn chất xám lắm mới nghĩ ra rồi bỏ ra ngoài mặc kệ con người trong phòng đang tủm tỉm cười vì đã lấy được của tôi.Tức chết mà dám lấy mẹ tôi ra uy hiếp tôi. Nếu để mẹ tôi biết tình trạng học hành của tôi ở trường như thế này đảm bảo chỗ truyện tranh tôi sưu tập từ trước đến nay sẽ bị một mồi lửa thiêu trụi, nghĩ đến thôi đã thấy thương tâm rồi.Sau khi rời khỏi phòng hiệu trưởng tôi bước thẳng trên hành lang về phòng học của mình, giữa hành lang vắng tanh yên lặng tĩnh mịch thỉnh thoảng vang lên vài tiếng động nhỏ từ các phòng học phát ra chợt tiếng ọt ọt trong dạ dày vang lên phá vỡ sự tĩnh mịch hiếm có này."Đúng là buổi sáng vì chạy vội đi học mà chưa có ăn gì nên bây giờ dạ dày biểu tình là đúng rồi bây giờ phải đi kiếm cái gì ăn đã không tôi sẽ chết vì đói mất". Nghĩ nào làm vậy, tôi liền xách mông chạy thật nhanh xuống cantin càn quét đồ ăn đằng nào cũng quá tiết rồi cúp luôn cũng được he he đồ ăn ơi chị đến với các em đây.